0

Văn mẫu lớp 6: Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng (8 mẫu)

Share

Văn mẫu lớp 6: Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng mang tới 8 bài tóm tắt siêu ngắn, ngắn và đầy đủ, giúp các em học sinh lớp 6 tham khảo, dễ dàng tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng một cách cô đọng, súc tích nhất.

Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng

Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng

Đây là tài liệu vô cùng hữu ích bao gồm 8 bài văn mẫu lớp 6: Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng, đã được chúng tôi tổng hợp lại và đăng tải tại đây. Xin mời các bạn cùng tham khảo.

Văn mẫu lớp 6: Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng

  • Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng siêu ngắn
  • Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng ngắn gọn
  • Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng đầy đủ

Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng siêu ngắn

Chân, Tay, Tai, Mắt đều cho rằng mình phải làm việc vất vả còn lão Miệng chỉ việc ăn không ngồi rồi nên họ đã quyết định đến nhà lão Miệng và bảo lão tự lo lấy mà sống, còn họ thì không làm gì nữa. Nhưng chỉ sau mấy ngày, họ nhận ra tầm quan trọng của lão miệng và quyết định tiếp tục sống hòa thuận và thân mật, không ai tị ai cả.

Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng ngắn gọn

Tóm tắt 1

Truyện kể về sự so bì giữa các bộ phận trong cơ thể con người. Mắt, Chân, Tay, Tai thấy mình quanh năm “làm việc mệt nhọc còn lão Miệng thì chẳng làm gì cả, chỉ ngồi ăn không”. Vì vậy, họ đồng lòng phản đối bằng cách bảo nhau không làm gì nữa để lão Miệng không có gì ăn. Nhưng Miệng không được ăn thì Mắt, Chân, Tay, Tai cũng mệt mỏi, rã rời. Cuối cùng họ cũng nhận ra công việc quan trọng của Miệng là nhai thức ăn để nuôi sống cơ thể. Thế là họ đến nhà Miệng, vực Miệng dậy, kiếm thức ăn để giúp Miệng dần tình lại. Từ đó, các bộ phận cơ thể người sống hòa thuận với nhau, mỗi người một việc, không ai tị ai cả.

Tóm tắt 2

Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay và bác Tai vì ghen tị với lão Miệng chỉ ăn mà không làm gì cả nên bàn nhau để mặc lão Miệng, không cho lão ăn gì nữa. Mặc lão Miệng tha hồ ngạc nhiên, sửng sốt, sau khi thông báo cho lão Miệng biết, cả bọn kéo nhau ra về.

Một ngày, hai ngày, ba ngày… cả bọn đã thấy mệt mỏi rã rời. Không ai làm nổi việc gì nữa. Đến ngày thứ bảy thì không ai còn chịu nổi. Bác Tai là người nhận ra sai lầm đầu tiên, bèn nói rõ phải trái, rủ cả bọn đến xin lỗi lão Miệng và lại cho lão ăn như xưa. Ăn xong ai nấy đều khỏe trở lại. Chúng hiểu rằng lão Miệng tuy thế nhưng cũng có công việc của lão, một công việc rất quan trọng, liên quan đến tính mạng của cả bọn.

Từ đó lão Miệng, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay và bác Tai lại sống hoà thuận, ai làm việc nấy, không ai còn ghen tị với ai nữa.

Tóm tắt 3

Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, bác Tai bỗng một hôm ghen tị với lão Miệng vì bọn họ cảm thấy ai cũng làm việc mệt nhọc quanh năm chỉ riêng lão Miệng không làm gì cả chỉ ăn không ngồi rồi. Họ quyết định để cho lão Miệng tự đi tìm lấy thức ăn.

Một ngày, hai ngày, ba ngày… cả bọn thấy mệt rã rời không ai chịu đựng được nữa… Đến ngày thứ bảy bác Tai là người nhận ra sai lầm, nghe theo lời bác cả bọn kéo nhau đến xin lỗi bác Miệng. Lão Miệng cũng đang ở trong tình trạng nhợt nhạt, cả bọn xúm vào chăm sóc. Chúng hiểu rằng lão Miệng cũng có công việc rất quan trọng, liên quan đến tất cả mọi người. Từ đó cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, bác Tai, lão Miệng lại sống vui vẻ với nhau không ai ganh tị ai cả.

Tóm tắt 4

Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng vốn sống hòa thuận với nhau vui vẻ, chan hòa. Bỗng một hôm cô Mắt nói với cậu Tai rằng chúng mình làm nhiều việc vất vả, còn lão Miệng chẳng làm gì mà ngày nào cũng được ăn ngon sung sướng. Cậu Chân cũng nói với cậu tai như thế. Rồi cả bốn người đều nói với cậu Miệng rằng từ nay không làm cho ăn nữa. Lão miệng nói thế nào cũng không được. Từ đó miệng bị bỏ đói, Miệng đói thì cô mắt bị mờ, cậu Tai nghễnh ngãng, cậu Chân và cậu tay bải hoải, không nhấc lên được. Cả bốn người dắt nhau đến xem lão Miệng ra sao, thì thấy lão ta cũng nhợt nhạt, mệt mỏi không buồn nhếch mép. Lúc ấy cậu tay lấy cái ăn cho lão Miệng ăn. Lão ăn xong một lúc thì cả bốn người khỏe lại, Mắt sáng ra, Tai tinh, Chân và Tay hăng hái muốn làm việc.

Bài học: Trong một tập thể, các thành viên không thể tách rời nhau, phải nương tựa nhau để cùng tồn tại. Phải biết hợp tác, tôn trọng nhau.

Tóm tắt 5

Trước đó, Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng vốn sống hòa thuận với nhau vui vẻ, chan hòa. Bỗng một hôm cô Mắt nói với cậu Tai rằng chúng mình làm việc vất vả, còn lão Miệng chẳng làm gì mà ngày nào cũng được ăn ngon. Cậu Chân cũng nói với cậu Tai như thế. Rồi cả bốn người đều nói với cậu Miệng rằng từ nay không làm cho ăn nữa. Từ đó Miệng bị bỏ đói, Miệng đói thì cô Mắt bị mờ, cậu Tai nghễnh ngãng, cậu Chân và cậu Tay bải hoải, không nhấc lên được. Hiểu được vấn đề, cả bốn người dắt nhau đến xem lão Miệng ra sao, thì thấy lão ta cũng nhợt nhạt, mệt mỏi không buồn nhếch mép. Lúc ấy cậu tay lấy cái ăn cho lão Miệng ăn. Lão ăn xong một lúc thì cả bốn người khỏe lại, Mắt sáng ra, Tai tinh, Chân và Tay hăng hái muốn làm việc.

Tóm tắt 6

Câu chuyện xoay quanh các bộ phận cơ thể người, Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, bác Tai bỗng một hôm ghen tị với lão Miệng ai cũng cho rằng mình làm việc mệt nhọc quanh năm chỉ riêng lão Miệng không làm gì cả chỉ ăn không ngồi rồi. Thế rồi họ đi đến quyết định không làm nữa mà để cho lão Miệng muốn ăn phải tự tìm kiếm.

Thời gian trôi qua một ngày, hai ngày, ba ngày… ai cũng cảm thấy mệt rã rời không ai chịu đựng được nữa… Đến ngày thứ bảy bác Tai chính là người đã ra lỗi lầm của cả bọn và thế rồi cả bọn kéo nhau đến xin lỗi bác Miệng. Lão Miệng cũng chẳng thua kém khi nhợt nhạt, cả bọn xúm vào chăm sóc. Đến bây giờ cả bọn đã hiểu lão Miệng cũng có công việc quan trọng và đều có sự liên quan mật thiết đến mọi người. Từ đó cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, bác Tai, lão Miệng mọi người lại chung sống hòa thuận và vui vẻ bên nhau.

Tóm tắt truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng đầy đủ

Đang sống rất hòa thuận với nhau, bỗng một hôm cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, bác Tai chợt nhận ra rằng tất cả bọn họ phải quanh năm làm việc cật lực để cho lão Miệng chỉ việc ngồi không ăn bám. Họ rủ nhau kéo đến nhà lão Miệng để nói cho lão biết: Từ nay trở đi, họ không làm cho lão ăn nữa, lão phải tự lo lấy thân mình. Nói xong họ quyết định ra về mặc cho lão Miệng ngạc nhiên, sửng sốt như chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sau hôm đó, tất cả bọn họ “đình công”. Nhưng sau vài ba ngày, mặc dù chẳng phải lao động nhưng ai cũng thấy mệt mỏi rã rời. Và sau một tuần, tất cả hoàn toàn kiệt sức, không ai có thể chịu được nữa. Họ họp bàn lại với nhau và bác Tai là người đầu tiên nhận ra sai lầm của mình: Nếu chúng ta không cho lão Miệng ăn thì chính chúng ta cũng bị tê liệt cả. Công việc của lão vô cùng quan trọng, đó là nhai thức ăn để lấy sức cho mỗi người hoạt động. Lão Miệng ăn thì chúng ta mới khỏe khoắn được.

Thế là họ kéo đến nhà lão Miệng. Lão Miệng lúc này cũng đang đói lả. Mọi người vội vã tìm thức ăn, chăm sóc lão. Miệng tỉnh táo và cả bọn cũng thấy khỏe dần lên. Từ đó Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng sống hòa thuận với nhau, không ai ghen tị với nhau như trước nữa

5/5 - (672 votes)
Xem Thêm:   Văn mẫu lớp 9: Nghị luận về hậu quả của chiến tranh