0

Văn mẫu lớp 6: Kể lại truyện Vua chích chòe bằng lời văn của em

Share

Hôm nay, caubinhan.com sẽ cung cấp tài liệu Bài văn mẫu lớp 6: Kể lại truyện Vua chích chòe bằng lời văn của em, vô cùng hữu ích.

Kể lại truyện Vua chích chòe bằng lời văn của em

Kể lại truyện Vua chích chòe bằng lời văn của em

Kể lại truyện Vua chích chòe bằng lời văn của em

Tài liệu bao gồm 2 đoạn văn mẫu lớp 6, hy vọng có thể giúp cho các bạn học sinh khi làm bài văn của mình. Mời tham khảo nội dung chi tiết được đăng tải ngay sau đây.

Kể lại truyện Vua chích chòe bằng lời văn của em

Kể lại truyện Vua chích chòe bằng lời văn của em – Mẫu 1

Ở một vương quốc nọ, có một cô công chúa xinh đẹp tuyệt trần, nhưng tính tình lại kiêu ngạo. Một lần, nhà vua cho mời các chàng trai ở khắp các nước xa gần tới mở tiệc linh đình để chọn phò mã.

Các vị khách đứng theo thứ bậc, trên cùng là vua các nước rồi các công tước, các ông hoàng, các bá tước, các nam tước, cuối cùng là những người dòng dõi quý tộc. Công chúa được dẫn đi xem mắt. Người nào nàng cũng tìm ra điểm để giễu cợt họ. Đặc biệt, nàng lấy làm khoái chí khi thấy một người có cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe. Công chúa nói rằng anh ta có cái cằm chẳng khác gì chim chích choè có mỏ, từ đó trở đi ông vua tốt bụng ấy có tên là Vua chích choè.

Nhà vua cha nổi cơn thịnh nộ và ban truyền, nếu có người ăn mày nào đi qua hoàng cung, nhà vua sẽ gả công chúa cho người đấy. Mấy hôm sau có một người hát rong đi qua, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Nghe thấy vậy nhà vua ban truyền:

– Hãy cho tên hát rong vào đây!

Người hát rong đi vào cung vua, hát cho vua và công chúa nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Nhà vua bảo:

– Ta rất thích tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi.

Công chúa sợ hãi van xin, nhưng không thể lay chuyển nhà vua. Ông nói:

– Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày đầu tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đó.

Vị linh mục được mời ngay tới để làm hôn lễ của công chúa và người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, vua cha nói với công chúa:

– Theo tục lệ, vợ một người hát rong không được ở lâu lại trong cung vua, giờ thì con phải theo chồng ra khỏi cung.

Nàng buồn bã đi theo người chồng của mình. Tới một khu rừng lớn, công chúa liền hỏi:

– Rừng đẹp này của ai?

Người hát rong trả lời:

– Rừng của Vua chích choè, nếu nàng lấy ông ta thì hẳn rừng đã là của nàng.

Công chúa tiếc nuối thốt lên:

– Tôi là cô gái thật đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.

Một lúc sau tới một thảo nguyên, nàng lại hỏi:

– Thảo nguyên xanh đẹp của ai?

Người hát rong đáp:

– Thảo nguyên của Vua chích choè.

Công chúa lại than thở:

– Tôi là cô gái thật đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.

Rồi họ tới một thành phố lớn, công chúa hỏi tiếp:

– Thành phố mỹ lệ này của ai?

Người hát rong đáp:

– Thành phố mỹ lệ của Vua chích choè.

Nàng bật khóc, than rằng:

– Tôi thật đáng thương, đáng lẽ ra tôi nên đồng ý lấy Vua chích chòe.

Người hát rong liền nói:

– Tôi không hài lòng một chút nào, tại sao nàng lại cứ luôn luôn mong có người chồng khác, thế tôi không xứng đáng hay sao?

Công chúa không nói được gì nữa, mà chỉ lặng lẽ đi theo sau. Tới một túp lều, nàng hỏi chồng:

– Trời ơi, nhà ai mà nhỏ, thảm thương thế này?

Người hát rong trả lời:

– Nhà của chúng ta đó!

Nàng phải cúi người xuống mới bước vào trong được, rồi hỏi:

– Người hầu của anh đâu?

Người hát rong trả lời:

– Người hầu nào? Muốn làm gì thì tự mình làm lấy. Giờ em hãy nhóm bếp nấu ăn đi, anh mệt lắm rồi.

Công chúa nào có biết nhóm bếp và nấu ăn, người hát rong đành phải nhúng tay vào làm công việc mới xong. Sau bữa ăn, họ mệt mỏi ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, công chúa bị chồng đánh thức dậy để làm việc nhà. Cứ như vậy mấy ngày thì lương ăn dự trữ hết. Người hát rong bảo công chúa

– Mình ạ, chỉ ngồi ăn không kiếm được thêm gì cả cứ như thế này mãi chắc không được lâu, hay là em đan sọt bán.

Anh ta vào rừng lấy tre nứa về, công chúa phải chẻ lạt đan sọt. Nhưng bàn tay của nàng bị cạnh sắc của tre nứa cửa rỉ máu. Chồng nói với tôi:

– Thế thì không được, có lẽ dệt vải hợp với em hơn.

Nàng ngồi tập quay sợi, nhưng rồi những ngón tay lại bị sợi cứa chảy máu. Người chồng nói:

– Em chẳng thể làm được việc gì, sống với em thật khổ. Giờ thì chắc ta phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi ở chợ và bán hàng.

Công chúa nghe vậy, thì nghĩ bụng:

– Nếu như dân nước mình họ tới đây mua bán, nhìn thấy mình họ sẽ cười nhạo mình mất.

Nhưng nàng vẫn phải làm theo lời chồng mình. Lúc đầu, khách đến mua khá đông, họ trả tiền hàng mà không hề mặc cả, thậm chí có người trả tiền nhưng không lấy hàng. Cuộc sống của hai vợ chồng khá sung túc. Một lần nọ, công chúa đang ngồi coi hàng thì có một anh chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ làm cho đống hàng sành sứ của tôi đổ vỡ hết cả ra thành hàng nghìn mảnh lớn nhỏ ngổn ngang ở chợ. Nàng sợ hãi, ngồi ôm mặt khóc:

– Trời, khổ thân tôi thế này, còn mặt mũi nào mà nhìn chồng nữa?

Về nhà, nàng kể cho chồng nghe chuyện chẳng may ấy. Nghe xong chuyện, người hát rong trách móc:

– Đời thuở nhà ai bán sành sứ mà lại ngồi ngay đầu chợ chỗ người ta qua lại, khóc làm chi nữa. Anh thấy em chẳng làm gì cho đến đầu đến cuối. Lúc nãy anh có đến cung vua hỏi xem nhà bếp có cần người phụ không, họ hứa sẽ nhận em vào làm và nuôi cơm.

Vậy là giờ đây công chúa là một chị phụ đầu bếp. Hai bên tạp dề nàng buộc chặt hai chiếc nồi con, nàng bỏ phần cơm của mình vào đó và mang về nhà để hai vợ chồng cùng ăn. Một hôm, trong cung vua tổ chức hôn lễ cho hoàng tử con đầu lòng của nhà vua, chị phụ bếp tò mò len vào đứng trước cửa ngõ vào. Khi đèn lần lượt được thắp sáng, cảnh đẹp lộng lẫy trong cung vua mới hiện lên hết. Công chúa thấy vậy mà buồn tủi thay cho số phận của mình. Nàng hối hận chỉ vì tính kiêu căng, ngông cuồng đã khiến mình trở nên như hôm nay. Bỗng nhiên hoàng tử bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Hoàng tử nhìn thấy công chúa bước tới tỏ ý muốn nàng nhảy cùng. Nàng nhận ra đó chính là Vua chích choè, người đã từng muốn làm phò mã và bị nàng nhạo báng, từ chối.

Nàng liền giật tay lại nhưng chẳng ăn thua gì cả, vẫn bị người kéo vào tới giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, hai cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa và những người đứng đó thấy cảnh tượng ấy đều bật cười và chêm pha những lời nhạo báng. Công chúa vô cùng xấu hổ, giật mạnh một cái khỏi tay Vua chích choè, lao thẳng ra phía cửa để chạy trốn, nhưng mới tới được cầu thang lại bị một người đàn ông lôi lại, khi định thần lại được, nàng thấy người đó lại chính là Vua chích choè:

– Em đừng có sợ hãi, người hát rong sống chung với em trong căn lều lụp xụp chính là anh. Chính anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đó chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em.

Nàng nói:

– Em đã làm những điều sai trái, không xứng đáng là vợ của anh.

Nhưng Vua chích chòe liền nói với nàng:

– Em đừng buồn nữa, những ngày cay đắng đã qua, giờ chúng ta hãy làm đám cưới.

Công chúa nghe theo lời Vua chích chòe, vào thay quần áo. Toàn thể triều đình đều có mặt để chúc mừng.

Kể lại truyện Vua chích chòe bằng lời văn của em – Mẫu 2

Ở vương quốc nọ, nhà vua chỉ có độc nhất một người con gái. Nàng xinh đẹp tuyệt trần, lại được nuông chiều nên tính tình kiêu ngạo. Một hôm, vua cha cho mời các chàng trai ở khắp các nước xa gần tới mở tiệc linh đình để chọn phò mã. Rất nhiều người đến tham dự.

Công chúa đến xem mắt từng người nhưng chẳng có ai là vừa ý. Thậm chí nàng còn chê bai, chế giễu họ. Trong số đó, có một người có chiếc cằm hơi cong như mỏ chim chích chòe, công chúa liền nói anh ta chẳng khác gì chim chích choè có mỏ. Từ đó, mọi người gọi là vị vua đó Vua chích chòe.

Nhà vua thấy vậy, tức giận lắm, liền truyền rằng nếu có người ăn mày nào đi qua cung vua, vua sẽ gả công chúa cho người ấy. Nàng nghe vậy thì sợ hãi vô cùng, van xin nhưng chẳng có tác dụng. Mấy hôm sau, một người hát rong đi qua, đứng ngây dưới cửa sổ cất tiếng hát, mong sẽ được ban thưởng cho vài xu. Vua cha cho gọi hắn vào:

– Hãy cho tên hát rong vào đây!

Người hát rong đi nọ vào cung vua, hát cho vua và công chúa nghe, rồi đưa tay xin tiền thưởng. Nhà vua bảo:

– Ta rất thích tiếng hát của ngươi, vì vậy ta gả con gái ta cho ngươi.

Công chúa ại van xin nhưng vua cha vẫn cương quyết:

– Cha đã thề rằng sẽ gả con cho người ăn mày đầu tiên đi qua cung vua, cha muốn giữ lời thề đó.

Linh mục được mời ngay tới để làm hôn lễ của công chúa lấy người hát rong. Hôn lễ cử hành xong, nàng phải theo chồng rời khỏi cung điện.

Trên đường đi, công chúa nhìn thấy một khu rừng lớn:

– Rừng đẹp này của ai?

Người hát rong nói:

– Rừng của Vua chích choè, nếu nàng lấy ông ta thì hẳn rừng đã là của nàng.

Công chúa tiếc nuối thốt lên:

– Tôi là cô gái thật đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.

Một lúc sau tới một thảo nguyên, nàng ại hỏi:

– Thảo nguyên này của ai?

Người hát rong nói:

– Thảo nguyên của Vua chích choè.

Nàng công chúa tiếc nuối thốt lên:

– Tôi là cô gái thật đáng thương, đáng ra tôi nên lấy Vua chích chòe.

Rồi họ tới một thành phố lớn, công chúa lại hỏi:

– Thành phố này của ai?

– Thành phố mỹ lệ của Vua chích choè.

Lúc này, nàng ân hận vô cùng, liền bật khóc:

– Tôi thật đáng thương, đáng lẽ ra tôi nên đồng ý lấy Vua chích chòe.

Người hát rong tỏ vẻ tức giận, nói:

– Tôi thật không hài lòng khi nghe nàng nói vậy, chẳng lẽ tôi không xứng với nàng sao?

Công chúa không nói gì mà chỉ lặng lẽ đi theo sau, tới một túp lều, nàng hỏi người hát rong:

– Nhà ai thế này?

Người hát rong thản nhiên nói:

– Nhà của chúng ta đó!

Nàng phải cúi người mới bước được vào trong, rồi hỏi:

– Vậy người hầu đâu?

Người hát rong đáp:

– Làm gì có người hầu, chúng ta phải tự làm mọi người.

Nói xong, người hát rong yêu cầu công chúa đi nhóm bếp và nấu ăn. Nhưng nàng nào có biết nhóm bếp và nấu ăn. Cuối cùng, người hát rong vẫn phải tự làm mọi việc.

Hôm sau, người hát rong đánh thức công chúa dậy, rồi nói:

– Chúng ta không thể ngồi không, phải làm gì để kiếm sống. Hay là em đan sọt để bán?

Nàng chỉ có thể nghe theo. Người hát rong vào rừng lấy tre nứa về, công chúa phải chẻ lạt đan sọt. Nhưng từ lớn đến bé nàng có làm việc này bao giờ?

– Hay là em dệt vải – Người hát rong lại gợi ý.

Công chúa cũng nghe theo, nhưng n hững ngón tay mềm mại của nàng lại bị sợi cứa, máu chảy rơi xuống nền nhà.

– Em chẳng làm được việc gì. Giờ thì chắc ta phải xoay ra đi buôn nồi và bát đĩa. Em ngồi ở chợ và bán hàng.

Công chúa đành phải nghe lời chồng, ra chợ bán hàng. Lúc đầu, khách đến mua khá đông, họ trả tiền hàng mà không hề mặc cả, thậm chí có người trả tiền nhưng không lấy hàng. Một hôm, nàng đang ngồi bán hàng như mọi khi thì có một anh chàng hiệp sĩ từ xa phi ngựa lao thẳng vào chợ làm cho đống hàng sành sứ của tôi đổ vỡ. Công chúa sợ hãi ngồi khóc lóc, rồi về kể cho chồng nghe. Người hát rong liền trách móc, rồi nói rằng đã hỏi được công việc phụ bếp trong cung cho nàng. Vậy là giờ công chúa đã trở thành một chị phụ bếp.

Một lần, trong cung vua tổ chức hôn lễ cho hoàng tử. Chị phụ bếp lén vào xem, khung cảnh hoàng cung làm nàng nhớ lại cuộc sống trước đây. Nàng cảm thấy buồn tủi và ân hận. Bỗng nhiên hoàng tử bước vào, lụa là châu báu đầy người, cổ đeo dây chuyền vàng. Hoàng tử nhìn thấy nàng, bước tới tỏ ý muốn nhảy cùng. Nàng sợ hãi lùi lại.

Nàng nhận ra vị Vua chích chòe từng bị mình chế nhạo, tìm cách chạy nhưng không được. Nàng bị kéo vào giữa phòng làm dây buộc nồi đứt, hai cái nồi rơi xuống đất, súp và bánh mì vung ra khắp nền nhà. Khách khứa xung quanh cười cợt khiến nàng vô cùng xấu hổ. Nàng nhanh chóng chạy ra ngoài. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy một tiếng nói quen thuộc:

– Đừng sợ, anh chính là người hát rong sống cùng em đây. Anh cũng là kỵ sĩ cho ngựa chạy đổ vỡ hết hàng sành sứ của em. Tất cả những việc đó chỉ nhằm uốn nắn tính kiêu ngạo của em.

Công chúa nghe xong liền bật khóc:

– Em đã làm nhiều điều sai, em không xứng đáng là vợ anh.

Nhưng Vua chích chòe liền nói:

– Em đừng tự trách mình nữa, mọi khổ cực đã qua, giờ chúng ta hãy sống hạnh phúc cùng nhau.

Công chúa nghe theo lời Vua chích chòe. Ngày hôm đó, hoàng cung mở tiệc linh đình. Toàn thể triều đình đều có mặt để chúc mừng cho họ.

5/5 - (831 votes)
Xem Thêm:   Bài văn mẫu lớp 12: Nghị luận xã hội về danh và thực