0

Tập làm văn lớp 5: Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết

Share

Chúng tôi xin giới thiệu các thầy cô và các bạn cùng tham khảo tập làm văn lớp 5: Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết được chúng sưu tầm và được đăng tải tại đây.

Tập làm văn lớp 5: Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết là những bài văn hay của các bạn học sinh trên toàn quốc, chúng tôi hi vọng đây sẽ là tài liệu hữu ích giúp cho các học sinh có thể bổ sung thêm nhiều kiến thức viết văn của mình. Dưới đây là một số bài văn mẫu: Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết, mời các bạn tham khảo và tải tại đây.

Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết – Mẫu 1

Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết

Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết

Vậy là những ngày chị họ em được ở Hà Nội chơi đã hết. Hôm chị trở về nhà ở Lào Cai, em đã được mẹ cho phép đến bến xe Mĩ Đình tiễn chị. Đó là lần đầu tiên em được đến bến xe này. Cảnh bến xe đã để lại cho em nhiều ấn tượng.

Bến xe Mĩ Đình nằm bên đường Phạm Hùng, đó là nơi đi về của rất nhiều tuyến xe bus của Hà Nội, đặc biệt là những tuyến xe khách từ Hà Nội đi các tỉnh phía Bắc.

Từ trên cao nhìn xuống, bến xe Mĩ Đình thật nổi bật. Nhấp nhô quanh đó là những khu đô thị, những tòa nhà vài chục tầng, những ngôi nhà hai ba tầng,… tất cả chen chúc nhau để có chỗ đứng. Riêng bến xe lại có một không gian thoáng rộng. Trừ tòa nhà là nơi làm việc của các cô bác cán bộ quản lí bến xe và là nơi chờ xe của khách thì phần còn lại của bến chỉ là nơi đậu của những chiếc xe ô tô. Bởi thế, giữa trùng trùng lớp lớp nhà cửa, cao ốc, bến xe giống như một lòng chảo rộng rãi thoáng đãng. Những chiếc ô tô lúc này trông giống y những chú bọ rùa. Mỗi chú một màu sắc thật vui mắt: màu xanh, màu đỏ, màu vàng,… Chú thì đứng im, chú thì chậm chạp bò trên mặt sân, ra đến đường lại bất thần chạy ào đi. Những chiếc xe máy, những vị khách, những người chạy xe ôm thì nhỏ xíu, chẳng khác nào các chú kiến mất râu; chú chạy loăng quăng tìm bạn, chú đứng tần ngần nhìn mọi việc xung quanh,… Cảnh tượng thật vui mắt!

Đến gần rồi vào hẳn bến xe mới thấy hết không khi nơi người đến, người đi này. Bến có có hai cổng vì lượng xe, lượng khách khá nhiều. Từ xa nhìn lại, cổng bến xe bao giờ cùng đông đúc, tấp nập. Đó không phải do khách mà do những chú lái xe ôm, những hàng nước dựng tạm. Đứng ở cổng chính nhìn vào sân là tòa nhà quản lí rất lớn. Trên mái có một dòng chữ rất to màu đỏ: “Bến xe Mĩ Đình”. Bên trái là chốt bảo vệ cổng và dãy nhà gửi xe máy, xe đạp rất dài. Bên phải và đằng sau tòa nhà kia là phần sân đậu xe, không gian chiếm diện tích chủ yếu của bến, Từng hàng, từng hàng xe đứng sát nhau đến mức khoảng cách giữa chúng chỉ đủ để một người lớn đi qua được. Liền sau dãy nhà gửi xe là cổng thứ hai của bến. Toàn bộ bến xe được bao bọc bởi những vách tường bê tông thấp có nối những thanh sắt cao lên.

Mỗi chiếc xe ở đây lại có một dáng vẻ. Những chiếc xe bus chạy trong Hà Nội thì lớn và đẹp hơn cả. Chúng được sơn đồng bộ màu đỏ – vàng – trắng, khá sạch sẽ, gọn gàng. Những chiếc xe khách chạy dường dài nhìn vất vả hơn. Chung nhỏ hơn xe bus, được sơn những màu khác nhau mà phần đã phôi pha chuyển sang sắc xỉn: xanh, đỏ, vàng, cam,… Vì chạy đường xa, trải nhiều mưa nắng nên xe nào xe nấy còn vương những vết bùn đất bắn lên tận kính. Thân xe chi chít những số điện thoại, những lời mời chào, những điểm dừng của xe,… Trên nóc xe còn được chẳng thêm những thứ hàng khách gửi: những bao tải, thùng các tông,…

Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết – Mẫu 2

Mới năm giờ sáng, thành phố như đang chìm ẩn trong một lớp sương mù dày đặc do cơn mưa lớn chiều qua gây nên, thế mà ga Hòa Hưng đã ồn ào, náo nhiệt, dường như nơi đây không trải qua cảnh ban đêm bao giờ.

Nhìn từ xa, nhà ga chỉ to bằng ngôi trường em, nhưng lại gần em nhận ra nó lớn hơn nhiều, có thể sánh với một phi trường. Bước vào nhà ga, khung cảnh thật tấp nập, những nhóm người ngồi tụ tập, nói chuyện huyên thuyên. Tiếng gọi nhau í ới cộng với những tiếng rao hàng, tiếng mời chào khách mua hàng của mấy người bán hàng rong tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn.

Trên các ghế chờ, có rất nhiều người ngồi chen chúc, có lẽ họ cũng là những người đón thân nhân như em với mẹ chăng? Tiếng một cô gái trong loa phóng thanh vang lên làm mọi người chú ý:

– Chuyến tàu từ Hà Nội vào thành phố Hồ Chí Minh sẽ đến ga trong năm phút nữa, xin quý khách chú ý…!

Bây giờ tâm trạng lo lắng của mọi người đã nhẹ nhàng hơn, một số chạy ra gần đường ray ngóng về hướng đường tàu. Năm phút sau, từ đằng xa, xuất hiện một chiếc đầu tàu rồi cả đoàn tàu hăm hở lao tới…

Tiếng còi tàu tu tu, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray rầm rập, ken két. Mọi người vui mừng đứng bật dậy. Xe lửa tiến vào cổng chạy chầm chậm rồi dừng lại. vẫn là tiếng cô gái từ loa phóng thanh:

– Tàu đã đến ga Hòa Hưng, xin quý khách thu dọn hành lí để xuống tàu…

Các toa xe từ từ mở cửa, khách hàng ở các toa đổ xuống, nét mặt ai cũng mệt mỏi bơ phờ sau một chuyến đi dài, nhưng ánh mắt họ lại ngời lên một niềm vui vì được trở về gia đình. Cảnh xum họp diễn ra thật cảm động, mọi người ôm chầm lấy nhau tay bắt mặt mừng, nói chuyên hỏi nhau tíu tít. Lúc này không khí ở nhà ga thật hỗn độn với đủ thu âm thanh: tiếng quát tháo của mấy anh bốc vác đang chuyển hành lí cho khách, tiếng cãi nhau của mấy chú xích lô, tiếng rao của mấy người bán hàng rong…

Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết – Mẫu 3

Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết

Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết

Cách nhà Thủy Tạ một quãng là bến xe Bờ Hồ – Hà Đông. Lần nào về quê, bà cũng dẫn tôi ra bến xe.

Những chiếc xe Bus có nhiều chỗ ngồi rộng và dài như căn nhà một tầng vững chãi. Quang cảnh bến xe thật nhộn nhịp. Túm tụm bên những quán nước trên vỉa hè, từng nhóm người đang đợi xe hay đợi người nhà, ngồi uống nước, trò chuyện. Bà và tôi lên ngồi trên một chiếc xe đã đầy người. Từ trên xe nhìn xuống, tôi thấy những chiếc xe lam đang vội vã chở khách đến cho kịp giờ ôtô chạy. Một chiếc xích lô nhanh nhẹn chở mấy bà cháu kia đến bến. Người bà dắt tay đứa cháu chạy về phía xe tôi đang ngồi hớt hơ hớt hải hỏi:

– Đây có phải chuyên xe đi Hà Đông không hả mấy bác, mấy chú?

– Vâng! Đúng đấy ạ! Mời bà và các cháu lên xe.

Lúc này, người soát vé đã cầm chiếc túi da đi bán vé cho từng vị khách. Gia đình nhà kia chắc là về thăm quê. Ong bố vai đeo hai túi du lịch, bà mẹ một tay dắt đứa con năm, sáu tuổi, một tay xách chiếc làn đỏ nặng trịch bước lên xe một cách khó nhọc. Khi mọi người đã ngồi đông đủ cả rồi, bác tài mở khóa, nhấn ga. Toàn bộ chiếc xe rung lên đều đều, rồi xe bắt đầu lãn bánh, từ từ rời bến. Nhìn lại, tôi thấy xung quanh bến xe còn rất đông người. Đối diện cửa hàng bách hóa vào cửa hàng thiếu nhi Bờ Hồ là bến xe tắc xi. Trông loại xe này chỉ bằng một phần tư chiếc bus, thường chở bốn người chạy trong vùng nội ô thành phố. Nó nhỏ nhỏ, xinh xinh như chiếc xe điện tử bố mình mua cho mình hồi tết năm ngoái. Nghe nói, đi loại xe đó đắt tiền lắm, người giàu có mới đi. Trước đấy, cả thành phố chỉ có vài chục chiếc, nhưng mấy năm trở lậi đây loại tắc xi này phát triển nhiều lắm, riêng một bến xe đã có đến hàng trăm chiếc.

Xe chở bà và tôi càng đi xa, bến xe càng khuất dần, khuất dần, rồi mất hút sau những hàng cây và nhà Thủy Tạ.

Ngồi trên xe mà tôi cứ nghĩ hoài về cái bến xe Hà Đông. Từ đó, bà cháu tôi ung dung trở về thăm quê. Rồi từ quê bà cháu tôi lại trồ về thành phố, xuống ở cái bến xe Hà Đông này. Nó chính là một trong những đầu mối nối liền thành thị với thôn quê.

Tả cảnh bến xe hoặc bến tàu mà em biết – Mẫu 4

Trước khi về Việt Nam vào năm ngoái, gia đình em định cư tại thành phố Tokyo của Nhật Bản.

Ở đây, hệ thống tài điện rất phát triển, nên mọi người rất ít khi sử dụng phương tiện cá nhân để di chuyển mà đa số dùng các phương tiện công cộng nhất là tàu điện để di chuyển. Đi làm bằng phương tiện công cộng vừa tiện lợi, an toàn, nhanh chóng, tiết kiệm chi phí lại góp phần giảm ách tắc giao thông và bảo vệ môi trường. Gia đình em ở bên này chưa có điều kiện mua xe riêng nên kể cả khi đi du lịch bố mẹ cũng lựa chọn tàu điện. Em thường xuyên được ra bến tàu. Ở Nhật, mọi người rất văn minh, bến tàu rất sạch sẽ không bao giờ có rác. Hơn nữa, mọi người không gây ồn ào, không nói chuyện, họ thường đọc sách trong khi đợi tàu đến. Bến tàu thì được xây dựng với thiết kế hiện đại, thường thì mỗi bến tàu lại có một kiến trúc khác nhau, thể hiện đẳng cấp thiết kế của người Nhật. Ghế ngồi đợi ở đây cũng được thiết kế sang trọng, rộng rãi và thường là ghế đôi. Trong phòng chờ thì còn có cả hệ thống điều hòa và cả các dịch vụ đồ ăn đồ uống… Vé và hành lý được xử lý ngay tại bến chứ không để lên tàu, một cách quản lý rất thông minh giúp cho chuyến tàu không bị chậm trễ. Theo em thấy thì bến tàu ở Nhật thường không quá đông có thể là do có rất nhiều bến và nhiều chuyến tàu nên không bao giờ hành khách phải đợi quá lâu hoặc căn giờ để đến trước cả tiếng đồng hồ. Trong vòng một năm, tất cả các chuyến tàu của Nhật cộng lại thì thời gian đến bến muộn chỉ có 2 phút. Đúng là một con số đáng kinh ngạc. Người Nhật có xu hướng sống khép kín nên họ cũng không hay trò chuyện. Nói chung thì bến tàu ở Nhật rất khác Việt Nam.

Ở Nhật thì có hiện đại, sạch sẽ, văn minh tuy nhiên lại hơi buồn tẻ. Em thì vẫn thích mọi người thân thiện như ở Việt Nam hơn!

…………….

Mời các bạn cùng tham khảo nội dung chi tết tại file dưới đây!

5/5 - (577 votes)
Xem Thêm:   Toán lớp 4: Nhân với số có tận cùng là chữ số 0 trang 61