0

Tập làm văn lớp 4: Tả một con vật em chợt gặp trên đường

Share

Tập làm văn lớp 4: Tả một con vật em chợt gặp trên đường gồm dàn ý, cùng 5 bài văn mẫu, giúp các em học sinh tham khảo, tích lũy vốn từ để viết văn tả con vật ngày càng hay hơn.

Thông qua đó, các em dễ dàng tả con bò, con trâu, con ngựa, con chim bồ câu, con gà mái. Đây là tài liệu vô cùng hữu ích, được chúng tôi tổng hợp từ những bài văn mẫu hay nhất của các bạn học sinh trên toàn quốc. Vậy mời các em cùng theo dõi nội dung chi tiết trong bài viết dưới đây của caubinhan.com:

Tả com chim đại bàng

Tả com chim đại bàng

Tả một con vật em chợt gặp trên đường

Dàn ý chi tiết tả con vật em gặp trên đường

a. Mở bài:

Giới thiệu về con vật em sẽ tả.

  • Con vật của nhà em hay em quan sát được ở một nơi nào đó? (Em nhìn thấy khi đi chơi công viên).
  • Em quan sát được khi nào? (quan sát vào các thời điểm trong ngày).

b. Thân bài:

• Tả bao quát:

  • Hình dáng: nhỏ như quả xoài.
  • Lông: màu xám mốc.

• Tả chi tiết:

  • Đầu: nhỏ xinh như quả vải.
  • Mắt: nhỏ, đen láy.
  • Mỏ màu nâu hồng.
  • Cổ phủ một lông vũ óng ánh tuyệt đẹp
  • Cánh ngắn sát vào mình.
  • Đuôi dài xòe ra như cái quạt nhỏ trông rất đẹp.
  • Chân ngắn, mập, màu nâu vàng.

• Tả hoạt động:

  • Khi đi, đẩu chú lúc lắc theo nhịp chân bước, đuôi vểnh bên nọ, vểnh bên kia trông thật ngộ nghĩnh.
  • Khi ăn: ăn từ tốn, nhẹ nhàng.
  • Khi chăm con: mớm cho con, rỉa lông cho con âu yếm.

c. Kết bài:

  • Cảm nghĩ của em khi quan sát và tả chú vật? (yêu thích loài chim tượng trưng cho hoà bình, thường xuyên đến thăm và mua thức ăn cho chúng).

Tả con bò

Trong dịp nghỉ hè vừa rồi em được ba mẹ cho em lên Ba Vì chơi. Nơi đây có rất nhiều đồi núi với thảm cỏ xanh non mơn mởn cùng những đàn bò sữa đang tung tăng gặm có. Đó là những con bò sữa lần đầu tiên em được nhìn thấy thực tế mà không phải nhìn qua chiếc hộp sữa Vinamilk mà em thường uống hằng ngày.

Từ con đường cong nhỏ vào đến khu trang trại, xa xa em nhìn thấy rất nhiều những con bò đang gặm cỏ trên đồi. Lại gần hơn để quan sát thì mới thấy những con bò sữa thật to khỏe làm sao. Những con bò sữa con nào cũng có đặc điểm chung đó là lớp da màu trắng đan xen những đốm màu đen khoang rộng ở trên lưng, ở mặt và ở cả những khớp khuỷu chân nữa. Có con bò toàn thân nhìn đen xì như gỗ mun, lại có hai vệt khoang ở lưng rồi mông trông thật khác biệt.

Với cái đầu to luôn cúi về phía trước, hai cái tai nhỏ cong ở hai bên cứ vểnh lên. Trên đỉnh đầu con bò có phần xương đầu hơi nhô lên cao như quả đồi vậy. Khuôn mặt dài với hai đôi mắt to tròn màu đen nhìn rất hiền. Cái miệng rộng với hai bên quai hàm là những hàm răng chắc khỏe giúp con bò gặm cỏ tốt hơn. Hai cai lỗ mũi của con bò to, vùng xung quanh mũi như mọc thêm vài sợi lông tơ màu trắng trông rất dễ thương. Bốn cái chân của con bò chắc khỏe trong mỗi bước đi, theo sau con bò là cái đuôi dài với sợi lông dài màu nâu trông như một chiếc chổi nhỏ cứ phe phẩy đằng sau cặp mông xinh xắn, nhìn rất đáng yêu. Nhìn những con bò với cái bụng to và phần bầu sữa thì căng mọng với vài ba chiếc núm vú nhỏ để vắt ra những dòng sữa tinh khiết.

Những con bò sữa trông rất hiền lành và thân thiện với người nông dân. Chúng ăn rất khỏe nên cho ra rất nhiều sữa để sản xuất trong khu nhà máy sữa của vùng. Em thấy những con bò sữa thật tuyệt vời vì chúng giúp em được uống sữa mỗi ngày để cao lớn.

Tả con trâu

Tả con trâu

Tả con trâu

Cuối tuần, em theo bố đi Đồng Nai thăm một người bạn cũ của bố. Khi xe đừng ăn trưa dọc đường, em tình cờ trông thấy một con trâu đang ăn cỏ ven đường.

Con trâu lông đen mượt, to và cao, bề dài trâu áng chừng một mét rưỡi. Đầu trâu hình khối kim tự tháp. Sừng trâu cong cong hình lưỡi liềm, to bằng bắp tay em nhọn vút. Mắt trâu to và dài, lông mi của nó có màu trắng bạc như tóc một cụ già. Mũi trâu to, người ta xỏ một sợi dây thừng qua mũi trâu để dễ nắm dắt trâu đi. Con trâu đứng bên vệ đường điềm nhiên ăn cỏ dọc theo bờ ruộng. Hàm trâu đưa qua, đưa lại nhai cỏ, tiếng trâu liếm cỏ nghe ‘”sực sực”, nom rất ngon lành. Con trâu em trông thấy có lẽ là một con trâu cày vì vai nó lực lưỡng, bốn chân to còn bê bết bùn sình và ách cày đang tháo đổ ở ruộng. Chắc là chủ trâu cho trâu nghỉ ăn cỏ. Con trâu bước tới từng bước một, chậm rãi nhai cỏ, đuôi chủ trâu ve vẩy trông rất nhàn rỗi.

Con trâu là bạn của nhà nông, trâu giúp nông dân cày bừa. Phân trâu dùng để bón ruộng đất rất tốt. Ngày nay, mặc dù người ta dùng máy cày để cày ruộng nhưng trâu vẫn vô cùng cần thiết. Ở những đám ruộng nhỏ, khó đi thì dùng trâu cày tiện hơn cày máy. Trâu còn dùng để kéo xe, kéo các guồng xay xát như ép mía để làm đường theo kiểu sản xuất thủ công. Trâu còn dùng để trục bùn đáy ao nuôi tôm trong chăn nuôi thủy sản… Vì thế, bà con nông dân ta có câu: “Con trâu là đầu cơ nghiệp”.

Được đi chơi xa cùng bố và được nhìn thấy một con trâu khỏe đẹp, trông thấy cảnh đồng quê thanh bình em rất vui sướng. Cảnh vật cũng làm cho em hiểu biết thêm về đời sống, sinh hoạt của nhà nông. Em sẽ học tập tốt để có khả năng cống hiến sức mình, giúp nông dân và trâu đỡ vất vả hơn.

Tả con ngựa

Miêu tả con ngựa

Miêu tả con ngựa

Em sinh ra và lớn lên ở thành phố. Vì xa xôi em chưa một lần về chơi quê nội. Hè lớp ba vừa rồi em theo bố về thăm nội, và đó là lần đầu tiên em nhìn thấy một con ngựa kéo xe.

Chiếc xe thổ mộ cũ kĩ càng làm nổi bật hình ảnh con ngựa xinh đẹp, dáng vẻ rất cường tráng. Con ngựa cao hơn một mét khoác một bộ lông màu nâu bóng mượt. Thân hình nó thon lẳn chắc nịch. Bờm nó dài được chải thắng cắt tỉa cẩn thận. Đầu ngựa dài, hai lai to, dựng đứng. Hai lỗ mũi ươn ướt phập phồng. Ngực nó nở nang, bốn chân cao to mang móng sắt. Người ta xỏ dây thừng vào mũi ngựa để làm dây cương và choàng qua vai nó cái ách gỗ của cỗ xe thổ mộ. Đứng tại ngã ba đường, chủ xe và chú ngựa kiên nhẫn đón khách. Chú ngựa được cho ăn cỏ và uống nước pha với đường đen trong cái xô luôn luôn móc theo xe. Chú ngựa uống nước trong xô đuôi không ngừng ve vẩy hết sang phải lại sang trái. Chiếc xe chỉ có dăm chỗ ngồi. Khi bố con em ngồi vào chỗ, bác xe ngựa ra roi cho ngựa chạy. Chú ngựa chạy đều đều khá nhanh còn bác chủ xe khề khà nói chuyện. Chú ngựa gõ móng sắt lên mặt đường nghe lộp cộp, lộp cộp làm em nhớ tới bài hát bố dạy em hát khi em còn bé: “Ngựa phi, ngựa phi đường xa…”‘

Nuôi ngựa rất có ích vì ở nông thôn ngựa là sức kéo thay cho xe vận tải nhẹ. Vùng núi cao, dốc núi gập ghềnh, ngựa cũng giúp con người đỡ nhọc nhằn chùn chân, mỏi gối. Cho nên dù thời hiện đại xe cộ máy móc không thiếu nhưng người dân nông thôn và miền núi vẫn thích nuôi ngựa.

Ngựa là con vật khỏe mạnh, có nghĩa và trung thành với chủ. Trong chiến tranh, ngựa giúp người chiến đấu chống quân thù. Trong thời hòa bình, ngựa giúp nhân dân ta sản xuất. Hình ảnh chú ngựa và xe thổ mộ thật thanh bình, nên thơ, chân chất, mộc mạc như hương đồng gió nội của quê mẹ ngọt ngào.

Tả con gà mái

Miêu tả con gà mái

Miêu tả con gà mái

Chủ nhật vừa qua, trên đường đi chơi cùng chị Hai em chợt gặp một cô gà mái dẫn đàn gà con đi tìm mồi, trông chúng thật dễ thương làm sao!

Cô gà mái mơ có dáng vẻ bệ vệ, mập mạp. Cô nặng khoảng hai ký, cao bằng đầu gối em, bộ lông đen tuyền, bóng mượt. Đầu cô tròn, to bằng một quả chanh. Cặp mắt tròn xoe, đen lay láy, luôn liếc ngang liếc dọc để canh chừng lũ con bé bỏng đáng yêu. Chiếc mỏ màu vàng quặp xuống và rất cứng cáp. Cổ không cao lắm, gắn liền với thân mình và được phủ bên ngoài một bộ lông màu xám pha đen. Thân mình cô mập mạp, khỏe mạnh, da thịt rắn chắc và nở nang. Trên thân là đôi cánh như hai chiếc quạt nan, màu nâu pha đen. Tô điểm thêm vẻ đẹp của cô là chiếc đuôi khá dài, hơi vểnh lên, lông đuôi cũng sơ xác lắm rồi, có lẽ vì cô đã dốc sức để lo lắng chu đáo cho đàn gà con. Đôi chân hơi thấp được phủ lên một bộ da vàng như mái ngói, ngón chân nhọn, sắc bén dùng để bới giun, tìm mồi cho gà con. Đàn gà con bụ bẫm to hơn quả trứng gà một chút, con nào cũng được khoác một bộ lông tơ màu vàng óng trông thật đáng yêu! Sáng sớm tinh sương cô gà mái tục tục gọi đàn con đi kiếm mồi, cô rất thương lũ gà con, cứ vài bước cô quay lại xem những đứa con của mình có bị lạc đàn không. Tìm được con giun nào là cô gắp lên, cất tiếng kêu “Tục, tục!” gọi lũ gà con lại, trông chúng tranh nhau miếng mồi như những cuộn len màu vàng lăn lông lốc dưới bãi cỏ xanh. Chợt anh chàng chó hung hăng xuất hiện, cô liền cất tiếng kêu quang quác gọi đàn con lại, cô dang đôi cánh cho đám gà con kéo nhau chạy vào lòng mình để nhận được sự che chở. Ăn uống đầy đủ xong, mẹ con cô gà mái lại quây quần bên nhau thật ấm áp, thân thương.

Em cảm thấy lòng mình dâng lên tình yêu thương khi nhìn thấy cảnh mẹ con cô gà mái đi tìm mồi. Giá như em có được cô gà mái và đàn gà con này nhỉ! Em muốn góp một phần nhỏ để cho cô gà mái đỡ vất vả và đẻ thêm nhiều trứng, nở nhiều gà con.

Tả con chim bồ câu

Miêu tả con chim bồ câu

Miêu tả con chim bồ câu

Hôm nay là một buổi sáng đẹp trời, em thức dậy sớm để đi bộ tới trường. Trên con đường quen thuộc ấy, em bắt gặp một cô chim bồ câu đang thơ thẩn kiếm ăn bên vệ đường. Trông nó thật đáng yêu làm sao!

Cô nàng nổi bật với bộ lông trắng có vẻ mềm mại, mịn màng làm sao! Dưới cổ của nó có một dải lông màu xám nhạt giống một chiếc vòng trang sức điểm xuyết trên bộ váy màu trắng tinh khôi vậy. Thân nó nhỏ như cái bình trà của ông em. Đầu nó to hơn quả trứng gà một chút, cứ lắc la lắc lư thật khó hiểu. Đôi mắt đen láy, tròn xoe như hạt cườm. Đôi mắt ấy trông thật đẹp và hiền lành.

Cô nàng có cái mỏ nhỏ, xinh xinh, màu đen như gỗ mun. Nó thường rỉa lông, lâu lâu lại dụi mỏ vào cánh. Đôi cánh xếp gọn hai bên mình nhưng chỉ cần có động tĩnh là đôi cánh ấy sẵn sàng mở bung ra và bay vút lên trời. Hai chân nó nhỏ nhưng rất nhanh nhẹn. Dáng cô nàng bước đi trông kiêu sa và duyên dáng với cái đuôi xoè rất đẹp mà chỉ riêng giống bồ câu Hà Lan mới có. Đôi khi, dường như thích thú hoặc vui sướng vì một điều gì đó, cô nàng xoè chiếc đuôi xinh đẹp, rung rung trong nắng. Có lẽ vì vậy mà cô nàng thu hút được mấy anh chàng bồ câu vây xung quanh mình.

Dường như đã kiếm được thức ăn cho no bụng, cô nàng đi chậm lại rồi giang rộng đôi cánh, “vút” một cái bay lên trời. Đôi cánh trắng xòe rộng, chao liệng rất điệu nghệ như một người nghệ sĩ múa đang biểu diễn vậy. Nó lượn đi lượn lại trên cây bàng hai vòng rồi biến mất, chỉ còn nghe thấy âm thanh “gù…gù…gù” của nó trên bầu trời xanh cao rộng.

Chim bồ câu là loài chim hiền lành và nhút nhát. Có lẽ vì thế mà cảnh vật trắng được xem như là biểu tượng của hòa bình.

5/5 - (887 votes)
Xem Thêm:   Khoa học lớp 5 Bài 27: Gốm xây dựng: gạch, ngói