0

Đóng vai cây tre để tự kể chuyện về mình (Dàn ý + 3 mẫu)

Share

Cây tre là một loại cây quen thuộc đối với người dân Việt Nam từ ngày xưa, loài cây này cũng đã gắn bó với người dân Việt trải qua bao nhiêu cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm.

Đóng vai cây tre để tự kể chuyện về mình

Đóng vai cây tre để tự kể chuyện về mình

Hôm nay, chúng tôi sẽ giới thiệu đến cho tất cả các bạn dàn ý chi tiết và một số bài văn mẫu lớp 6: Đóng vai cây tre và tự kể chuyện về mình, đây là một tài liệu vô cùng hữu ích giúp cho các bạn học sinh có thể bổ sung thêm cách viết văn của mình. Sau đây, xin mời các bạn cùng tham khảo tài liệu.

Dàn ý đóng vai cây tre để tự kể chuyện về mình

I. Mở bài:

Giới thiệu về nguồn gốc, sự gắn bó của bản thân “tôi”- cây tre với con người: Họ nhà tre chúng tôi đã gắn bó với nhân dân Việt Nam tự bao đời, bởi vậy mà khi kể về cuộc đời của chúng tôi cho con cháu nghe, tôi luôn cảm thấy tự hào và dâng lên nhiều nỗi niềm xúc cảm.

II. Thân bài:

– Giới thiệu về đặc điểm, họ hàng của nòi giống mình

– Giới thiệu về tính cách và vai trò của nòi giống mình với đời sống, với nhân dân

+ Chịu thương chịu khó

+ Mang trong mình cốt cách như người dân Việt, dũng cảm, kiên trinh

+ Thủy chung, đoàn kết gắn bó với nguồn cội

– Vai trò, ý nghĩa của dòng họ nhà tre:

+ Thế hệ cha ông chúng tôi đã cùng đất nước xông pha chiến trận qua bao thời kỳ

+ Khi đất nước được hòa bình, bên lăng Bác, chúng tôi canh giữ giấc ngủ bình yên cho Người, với nhân dân chúng tôi lại được cùng họ tham gia lao động, xây dựng đời mới.

+ Tre đi vào những trang văn, trang thơ đầy bình dị và thân thương → Nét đẹp văn hóa của nguồn cội

III. Kết bài:

– Cảm nhận về vai trò và trách nhiệm của bản thân: Chúng tôi luôn hiểu được vị trí và vai trò của mình, hiểu rằng mình cần phải nỗ lực hơn nữa, cố gắng vươn mình chạm tới những vùng đất mới của năm châu, làm đẹp cho đời, cho người.

Đóng vai cây tre để tự kể chuyện về mình – Mẫu 1

Có lẽ đối với mỗi người Việt Nam, cây tre đã trở thành một phần của cuộc sống, đặc biệt với mỗi con người ra đi từ làng quê thì hình ảnh những luỹ tre xanh đã ăn sâu vào tiềm thức, do vậy dù có đi đâu đến nơi đâu họ cũng đều nhớ về luỹ tre xanh như nhớ về kỉ niệm gắn bó, thân thương nhất. Và đó chính là niềm tự hào của họ hàng nhà tre chúng tôi.

Sự gắn bó, gần gũi của họ hàng nhà tre chúng tôi được thể hiện ở chỗ đi bất cứ nơi đâu, đồng bằng hay miền núi thì bạn cũng đều thấy chúng tôi nghiêng mình trên những con đường hay trong những cánh rừng bát ngát. Họ nhà tre chúng tôi rất đông đúc, nào là: Tre Đồng Nai, nứa, mai, vầu Việt Bắc, trúc Lam Sơn, tre ngút ngàn rừng cả Điện Biên, rồi dang, rồi hóp và cả luỹ tre thân thuộc đầu làng…

Khác với các loài cây khác, từ khi mới bắt đầu sinh ra, chúng tôi đã thể hiện sự ngay thẳng, điều đó các bạn có thể thấy ngay khi nhìn những mầm tre mọc thẳng tắp và dù trong bất cứ môi trường nào chúng tôi cũng vẫn vươn lên để sống mạnh mẽ và xanh tốt. Thân của chúng tôi thường dài nghêu nhưng mộc mạc, giản dị, thân quen. Và mỗi loại lại khoác một màu khác nhau có loài áo màu xanh, có loại màu tro, có loại lại màu vàng, nhưng tựu chung điều giản dị, dễ nhớ.

Một điểm tiếp theo cho thấy sự gần gũi của chúng tôi đối với tất cả mọi người đó là chúng tôi luôn cùng con người đấu tranh cho độc lập, tự do. Chẳng thế mà từ lâu, người Việt đã vì chúng tôi với phẩm chất quật khởi của dân tộc ngàn đời.

Những ngày đất nước Việt Nam còn sơ khai, chúng tôi đã giúp ông Gióng diệt lũ giặc Ân bạo tàn, đem lại hạnh phúc cho muôn dân. Rồi trong cuộc chiến chống quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, chính chúng tôi đã dìm chết bao tàu chiến của địch khiến cho chúng khiếp sợ phải thua cuộc. Thủa đất nước còn chưa có vũ khí hiện đại như bây giờ, chúng tôi là vũ khí mạnh nhất được dùng để tiêu diệt quân thù.

Và trong hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chống Mỹ, chúng tôi cũng tích cực tham gia kháng chiến bằng cách góp một phần bé nhỏ cơ thể mình để làm ra những cây chông nhọn hoắt sẵn sàng tiêu diệt kẻ thù. Bởi vững vàng trong chiến đấu mà họ mà tre tôi đã được phong danh hiệu anh hùng bất khuất. Không chỉ trong đánh giặc giữ nước, loài tre nhà chúng tôi còn rất có ích trong cuộc sống hàng ngày.

Mỗi khi về thăm một thôn xóm, một bản làng nào bạn cũng sẽ thấy vòng tay của chúng tôi dang rộng, ôm trọn và toả bóng mát cho cả dân làng. Trong vòng tay của chúng tôi, những ngôi nhà trở nên mát mẻ, những chú trâu mới có bóng râm để nhởn nhơ gặp cỏ. Những trưa hè, chúng tôi thật hạnh phúc khi được ngắm những khuôn mặt trẻ thơ say nồng giấc ngủ trong tiếng võng kẽo kẹt dưới khóm tre.

Hơn thế chúng tôi còn là những vật liệu để bà con dựng nhà, những ngôi nhà được làm từ tre rất mát mẻ và sạch sẽ. Dưới bóng chúng tôi là cả một nền văn hoá lâu đời đang từng ngày được nâng niu và gìn giữ.

Trong đời sống sinh hoạt, chúng tôi còn làm ra những đồ dùng thân thuộc với mỗi người: đó là đôi đũa, là chiếc chõng tre, chiếc giường tre. Đối với mỗi gia đình nông dân, tre tôi là người bạn vô cùng thân thiết. Ngoài ra cây danh, nứa, một trong những họ nhà trẻ còn giúp con người chẻ lạt buộc nhà, nứa giúp cắm sào làm giàn cho bầu bí leo quấn quýt vào nhau. Tre còn gắn với tuổi già, cho họ chiếc ống điếu hút thuốc làm vui.

Đối với trẻ con ở miền thôn quê thì tre còn có thể làm nên những trò chơi thú vị, bổ ích. Dưới những bãi đất rộng, được chúng tôi che hết ánh nắng oi ả của mùa hè, các bạn tha hồ chơi đùa thỏa thích. Các bạn nữ còn trò gì thú vị hơn ngồi đánh chuyền với những que chắt bằng tre. Còn các bạn

nam lại chạy nhảy reo hò theo tiếng sáo vi vút trên chiếc diều cũng được làm ra từ tre. Những cánh diều đó sẽ đem ước mơ của các bạn về nơi xa.

Tre chúng tôi còn làm nên những tiếng nhạc réo rắt từ những cây sáo tre, sáo trúc, làm vơi đi bao nỗi vất vả nhọc nhằn của người nông dân chân lấm tay bùn.

Ngày nay loài tre của chúng tôi còn vươn xa hơn nữa. Có một giáo sư là Việt Kiều sống ở Pháp đã đưa anh em chúng tôi sang trồng thử trên đất Pháp.Thế mà ở xứ lạ, chúng tôi vẫn sống vững vàng. Ngày sau, dẫu nước mình có hiện đại hơn, loài tre chúng tôi cũng vẫn sẽ ngay thẳng, thuỷ chung và can đảm để ngày càng tôn lên những đức tính của người hiền – đức tính Việt Nam.

Đóng vai cây tre để tự kể chuyện về mình – Mẫu 2

Có lẽ trong tim mỗi người khi nghĩ về những vùng quê yêu dấu luôn có bóng dáng những lũy tre xanh ngút ngàn. Họ nhà tre chúng tôi đã gắn bó với nhân dân Việt Nam tự bao đời, bởi vậy mà khi kể về cuộc đời của chúng tôi cho con cháu nghe, tôi luôn cảm thấy tự hào và dâng lên nhiều nỗi niềm xúc cảm.

Nhà tre chúng tôi thuộc thân gỗ, thân mọc thẳng, vươn lên đón ánh mặt trời. Anh em chúng tôi có rất nhiều như trúc, nứa, hóp,… Vốn chịu thương chịu khó cũng như thích nghi cao với mọi hoàn cảnh nên dẫu nơi đất cằn sỏi đá, thiếu chất dinh dưỡng chúng tôi vẫn xanh bát ngát và phát triển tốt. Chúng tôi vốn sống bình dị, bám chặt nơi nguồn cội, luôn mang trong mình cốt cách như người dân Việt vậy: Dũng cảm, kiên trinh, dẫu bão táp, dẫu mưa sa vẫn đoàn kết, sát cánh bên nhau, cùng nhau vươn lên mọi khó khăn và trưởng thành một cách mạnh mẽ. Thế hệ cha ông chúng tôi đã cùng đất nước xông pha chiến trận. Từ thuở vua Hùng dựng nước, cha ông tôi đã cùng trai làng Phù Đổng đánh tan quân thù, giành lại bình yên cho nước nhà. Qua thời kì trung đại, lại cùng Ngô Quyền đánh tan lũ giặc Nam Hán bạo ngược, hung tàn. Qua hai cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm lớn của dân tộc, chúng tôi lại càng vững lòng, anh dũng cùng quân dân xông pha, là những ngọn chông nhọn hoắt, là màu lá xanh ngụy trang, là nơi cất giấu những tư liệu bí mật, là vũ khí đơn giản nhưng hữu hiệu,….đó là những tháng ngày vô cùng oanh liệt, ghi dấu vào quá khứ những trang sử hào hùng. Để bây giờ khi nhìn lại, chúng tôi vẫn vô cùng tự hào bởi những gì mình đã vượt qua.

Khi đất nước được hòa bình, bên lăng Bác, chúng tôi canh giữ giấc ngủ bình yên cho Người, với nhân dân chúng tôi lại được cùng họ tham gia lao động, xây dựng đời mới. Những buộc lạt gánh lúa, những rổ, rá , dần, sàng đều được dân làng chọn chúng tôi mà tạo nên. Đôi đũa ăn hàng ngày, lạt buộc bánh chưng khi về Tết lại có chúng tôi gắn bó. Dường như giữa họ nhà tre chúng tôi với con người có sợi dây liên hệ vô cùng mật thiết. Mỗi độ hè về, những ngày nóng nực oi ả, chúng tôi luôn toả bóng mát, ngân nga cùng làn gió nhẹ đem lại sự dễ chịu cho mọi người. Tôi vẫn còn nhớ như in mỗi trưa hè, được soi bóng mình dưới dòng sông, nghe mấy dì, mấy cậu kể thủ thỉ những câu chuyện thường ngày thật quá đỗi thân thương biết bao. Và nhớ lắm những lần cùng tiếng sáo tuổi thơ vi vu giữa những cánh đồng lúa vàng khi chiều về. Nhớ cả những sớm mai khi sương còn đẫm mình trên lá, ta cùng người tỉnh giấc sau đêm dài chìm trong giấc ngủ, tiếng chim ríu rít trên vòm cây chào ngày mới đầy hy vọng. Tre với người thật bình dị mà thân thương, trọn đời dành tình cảm thủy chung son sắt, chúng tôi luôn dành cho con người những sự trân trọng và mến phục nhất.

Từ khi còn nhỏ, tôi đã được nghe những trang văn, những vần thơ viết về nòi giống mình. Đó là những vần thơ quá đỗi yêu thương mà nhà thơ Nguyễn Duy đã viết thật đẹp, thật quý:

“Tre xanhXanh tự bao giờ?Chuyện ngày xưa… đã có bờ tre xanhThân gầy guộc, lá mong manhMà sao nên luỹ nên thành tre ơi?Ở đâu tre cũng xanh tươiCho dù đất sỏi đất vôi bạc màu…”

Đó còn là những dòng văn thật đáng quý, đáng yêu của nhà thơ Thép Mới “Dưới bóng tre xanh của ngàn xưa thấp thoáng những ngôi chùa cổ. Dưới bóng tre xanh, Việt Nam gìn giữ một nền văn hoá lâu đời, tre xanh giúp người dân làm nhà dựng cửa, vỡ ruộng khai hoang, tre ăn ở với người đời đời kiếp kiếp. Họ nhà tre gồm: nứa, vầu, mai trúc, luồng, giang… đâu đâu cũng có luỹ tre xanh rì rào ẩn hiện. Rặng tre xanh là chiến luỹ bảo vệ làng mạc, xóm thôn, đồng thời ôm vào lòng mình tình thân thương của bà con chòm xóm từ đời này qua đời khác, che mưa che bão cho con người….”

Tre chúng tôi đã trở thành một nét đẹp văn hoá của dân tộc mình. Chúng tôi luôn hiểu được vị trí và vai trò của mình, hiểu rằng mình cần phải nỗ lực hơn nữa, cố gắng vươn mình chạm tới những vùng đất mới của năm châu, làm đẹp cho đời, cho người.

Đóng vai cây tre để tự kể chuyện về mình – Mẫu 3

Tôi là một người bạn vô cùng thân thiết với con người, không chỉ cùng con người chiến đấu trong những ngày đất nước có giặc ngoại xâm, mà ngay cả trong thời bình, khi hòa bình đã lập lại thì tôi vẫn gắn bó chặt chẽ với cuộc sống của con người. Tôi thường sống thành bụi, thành khóm, chúng tôi sống lương tựa vào nhau, vì vậy mà chúng tôi vô cùng kiên cường, sức sống cũng rất mãnh liệt. Bạn đoán ra tôi là loài cây gì không? Đúng vậy, tôi là một cây tre, một trong những thành viên của họ nhà tre.

Tôi là một cây tre mới trưởng thành, thân tôi thẳng tắp và vươn lên cao vút, so với họ nhà tre chúng tôi thì tôi thuộc thế hệ thanh niên đầy khỏe khoắn, tràn đầy nhiệt huyết cũng như sức sống ở bên trong mình. Họ nhà tre chúng tôi thường sinh sống thành từng khóm, từng rặng, trong mỗi khóm ấy thì lại có đến năm đến bảy cây tre khác nhau. Tùy vào sức sinh sản và phát triển của từng rặng tre mà số lượng cây tre cũng khác nhau. Khóm tre nhà tôi gồm có tre ông, tre bố và tre mẹ, tre bà, và một cây tre em, tôi là con trưởng trong gia đình tre chúng tôi, cũng là cây tre cao nhất trong khóm tre ấy. Tre ông và tre bố vì đã già rồi nên không phát triển được nhiều nữa. Tuy nhiên, so về độ cứng cáp, vững chắc thì tôi không thể so với ông hay bố của tôi được.

Tôi là một loại thực vật thân thẳng, giữa các khúc thân của tôi được kết nối bởi một bộ phận, đó là mấu tre hay nhiều nơi còn gọi bằng một tên khác đó là mắt tre. Đây là bộ phận cứng cáp nhất trên cơ thể của thôi, nó có vai trò giữ cho thân tre được vững chắc, nhưng cũng không kém phần mềm dẻo. Thân tôi có rất nhiều đốt, qua mỗi giai đoạn phát triển thì những đốt tre này dần đẩy tôi lên cao. Một bộ phận nữa không thể kể đến khi nhắc tới họ nhà tre chúng tôi, đó chính là lá tre, lá của chúng tôi không to như những chiếc lá nhãn hay lá xoài, lá của chúng tôi rất mảnh, nhỏ và dài. Nhìn bề ngoài những chiếc lá tre tương đối giống với những chiếc lá của cây cỏ, nhưng lớn hơn. Lá của chúng tôi cũng có rất nhiều công dụng đấy nhé, chúng tôi được con người đun lên để lấy nước xông hơi khi bị cảm.

Hay những chiếc lá non vẫn được cuộn tròn thành dạng sợi nhỏ, con người vẫn gọi với cái tên là nõn tre, khi con người bị bụi hay côn trùng bay vào mắt thì những chiếc nõn tre này là một dụng cụ êm dịu, không hại cho mắt, dùng để lấy côn trùng ra. Những chiếc lá của tôi cũng mọc khá đặc biệt, nó không mọc ở các cành cây mọc quanh thân của cây mà những chiếc lá này mọc chủ yếu ở ngọn, những cành tre của chúng tôi cùng phát triển sát trên ngọn, còn ở thân cây của tôi thì nhẵn bóng bởi các khúc tre, đốt tre. Bộ phận gắn kết chúng tôi với mặt đất, đó chính là rễ tre. Những chiếc rễ của chúng tôi dạng chùm và có hình tròn trông rất đặc biệt, cũng nhờ những chiếc rễ bám sâu vào lòng đất mà chúng tôi có thể thoải mái đung đưa, vẫy gọi mỗi khi chị gió thổi qua.

Chúng tôi rất có ích cho con người, không chỉ trong chiến tranh mà trong cả thời bình. Chúng tôi tuy không có thân thể không quá cường tráng nhưng lại vô cùng rắn chắc, cũng vì vậy mà trong thời chiến, chúng tôi được con người chế tạo thành những thứ vũ khí tuy đơn sơ, giản dị song lại vô cùng hữu ích, chúng tôi được chế tạo thành những chiếc gậy đánh giặc, chế tạo thành những mũi tên, hay con người có thể vót nhọn đầu của chúng tôi, kết nối chúng tôi thành một hệ thống thành những chiếc chông. Những chiếc chông này vô cùng lợi hại nhé, con người sẽ chọn những chiếc chông này xuống dưới mặt đất, sau đó rải lớp lá lên trên đó, khi giặc vô tình đi qua thì sẽ bị những chiếc chông này tấn công và chúng sẽ không bao giờ có thể thoát được.

Trong các trận chiến, ngay cả trận chiến gian khổ, ác liệt nhất thì tôi luôn sát cánh cùng những người chiến sĩ, những anh chị nông dân xông pha vào trận mạc, chúng tôi tuy chỉ là những thứ vũ khí thô sơ, nhưng dưới bàn tay cùng với sự quyết tâm mạnh mẽ của con người thì chúng tôi bỗng chốc trở thành những vũ khí lợi hại nhất, mà những vũ khí tối tân, hiện đại của kẻ địch cũng không thể chống đỡ, đối phó được. Chúng tôi cảm thấy rất vui và tự hào khi con người Việt Nam giành được độc lập, tự do, quét sạch được vó ngựa xâm lược ra khỏi bờ cõi. Niềm tự hào ấy càng thêm ý nghĩa khi hình bóng của chúng tôi cũng thấp thoáng xuất hiện trong các chiến thắng ấy. Chúng tôi không ngại gian khổ, đau thương mà luôn cùng con người đấu tranh vì tấc tấc, vì giống nòi.

Trong chiến đấu chúng tôi là những người anh hùng, còn trong thời bình, chúng tôi vẫn là người bạn thân thiết của con người Việt Nam, chúng tôi được dùng làm nguyên liệu để phục vụ cuộc sống hàng ngày như: đũa, gậy, vật dùng để gói ghém, thắt buộc, gậy gộc, rổ rá…. Cuộc sống của con người không thể không thiếu chúng tôi, nhất là những người dân ở vùng nông thôn Việt Nam. Tuy nhiên, ngày nay kinh tế, công nghệ phát triển thì vai trò của chúng tôi cũng không còn được như khi xưa nữa.

Nhưng, dù thế nào thì chúng tôi cũng đã trở thành biểu tượng về sự kiên cường, cứng cỏi của người Việt Nam, chúng tôi được mọi người dân Việt Nam biết đến, đặc biệt hơn là cả những người ngoại quốc cũng biết đến chúng tôi, để khi nhìn chúng tôi thì học sẽ liên tưởng ngay đến con người cũng như những phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam. Không chỉ tôi mà cả họ nhà tre chúng tôi đều rất tự hào về điều đó.

5/5 - (876 votes)
Xem Thêm:   Văn mẫu lớp 11: Dàn ý nghị luận xã hội về bệnh vô cảm