0

Bài văn mẫu lớp 6: Kể lại câu chuyện Cây bút thần theo lời kể của em

Share
Avatar of admin

Các bài văn mẫu kể lại câu chuyện Cây bút thần theo lời kể của em mà chúng tôi sưu tầm được dưới đây chắc chắn sẽ là những gợi ý hữu ích cho các em học sinh khi kể lại câu chuyện này, em có thể linh hoạt trong cách kể và sáng tạo thêm các chi tiết hợp lí nhằm giúp câu chuyện của mình trở nên thú vị, sinh động hơn mà không làm mất đi cốt truyện vốn có.

Kể lại câu chuyện Cây bút thần – Mẫu 1

Bai van mau lop 6 Ke lai cau chuyen Cay

Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ bên Trung Quốc, có cậu bé mổ côi tên là Mã Lương vừa thông minh vừa vẽ rất giỏi. Cha mẹ mất sớm, Mã Lương ngày ngày lên núi chặt củi, ra đồng cắt cỏ đổi gạo nuôi thân. Nhà nghèo đến nỗi không có đủ tiền mua một cây bút lông nhưng Mã Lương vẫn say mê học vẽ.

Một đêm, trong giấc ngủ, Mã Lương mơ thấy cụ già râu tóc bạc phơ hiện ra trước mặt, trong vầng hào quang. Cụ già mỉm cười hiền từ, đưa cho em một cây bút và nói:

– Ta tặng con cây bút thần. Nó sẽ giúp con nhiều trong cuộc sống.

Mã Lương nhìn cây bút bằng vàng sáng lấp lánh, sung sướng reo lên:

– Ôi! Cáy bút đẹp quá! Cháu cảm ơn ông! Cảm ơn ông ạ!

Cậu bé chưa dứt lời thí cụ già đã biến mất. Tỉnh dậy, hoá ra đó là một giấc mơ, nhưng cây bút thần vẫn nằm trong tay khiến Mã Lương lấy làm lạ lắm.

Mã Lương lấy bút ra vẽ thử một con chim. Nét cuối cùng vừa xong thì chim tung cánh bay lên trời, cất tiếng hớt líu lo. Cậu bé vẽ tiếp một con cá, cá quẫy đuôi trườn xuống sông, bơi lượn trước mắt. Mã Lương sung sướng vô cùng!

Từ đấy, Mã Lương dùng cây bút thần vẽ cho tất cả những người nghèo khổ trong làng. Ai thiếu cuốc, cậu vẽ cuốc. Ai thiếu đèn, cậu vẽ đèn. Nhà nào chưa có thùng múc nước, cậu vẽ thùng múc nước. Một đồn mười, mười đồn trăm, việc làm kỳ lạ của Mã Lương ai ai cũng biết.

Trong vùng, có tên địa chủ tham lam. Nghe chuyện Mã Lương có cây bút thần, hắn sai đầy tớ đến bắt cậu về nhà vẽ theo ý hắn.

Tuy còn nhỏ nhưng Mã Lương tính tinh khảng khái và rất ghét thói tham lam của bọn nhà giàu. Mặc cho hắn dụ dỗ, đe dọa, Mã Lương dứt khoát không vẽ bất cứ thứ gì cho hắn. Tên địa chủ giậm chân tức tối, nhốt cậu bé vào chuồng ngựa và bỏ cậu đói.

Ba ngày sau, giữa đêm mùa đông, tuyết xuống nhiều phủ trắng sân. Tên địa chủ nghĩ thầm: “Thằng nhóc kia không chết đói thì cũng chết rét. Ta thử xuống chuồng ngựa xem sao!”. Gần đến nơi, hắn thấy những tia sáng lọt qua khe cửa. Tò mò, hắn ghé mắt nhìn vào thì thấy Mã Lương ngồi bên lộ lửa rực hồng và đang ăn bánh nướng. Mùi thơm bốc lên ngào ngạt. Hắn không tin ở mắt mình. Lò sưởi ở đâu ra? Bánh nướng ở đâu ra? À! Phải rồi! Tất cả từ cây bút thần mà có. Lòng tham sôi sục, hắn sai bọn đẩy tớ xông vào giết Mã Lương, cướp cây bút thần. Nhưng Mã Lương đã vượt qua tường bằng chiếc thang vừa vẽ, Tên địa chủ tức tối trèo lên thang định đuổi theo. Mới leo lên ba bước, chiếc thang biến mất, hắn ngã lộn cổ xuống đất. Mã Lương vẽ Gon ngựa và cưỡi lên lưng ngựa, ra roi phi thật nhanh. Chưa được bao xa, cậu nghe tiếng hò hét huyên náo sau lưng. Quay lại nhìn, cậu thấy tên địa chủ cưỡi trên lưng con tuấn mã, tay vung đao sáng loáng dẫn đầu đám đầy tớ khoảng hai chục tên đốt đuốc đuổi theo. Cậu binh tĩnh lấy bút ra vẽ một chiếc cung tên. Lúc tên địa chủ tới gần, cậu giương cung nhằm tên địa chủ mà bắn. “Vút”. Mũi tên cắm đúng họng hắn. Hắn ngã vật xuống đường. Mã Lương ra roi thúc ngựa, ngựa phóng như bay.

Suốt mấy ngày đêm phi ngựa ròng rã không nghỉ, cuối cùng, Mã Lương dừng chân ở một thị trấn nhỏ bé, xa xôi. Ngày ngày, cậu vẽ tranh đem bán ngoài phố. Sợ lộ tung tích, cậu thường vẽ dở dang như chim thì thiếu mỏ hoặc thiếu một chân. Tuy thế, những bức tranh cậu vẽ đều rất đẹp khiến mọi người trầm trồ thán phục.

Một hôm, Mã Lương vẽ con cò trắng. Vi sơ ý, một giọt mực rơi đúng vào chỗ mắt cò. Thế là cò mở mắt, xòe cánh bay đi trước sự kinh ngạc của bao người trong thị trấn. Có mấy kẻ mách lẻo đem tin này tố giác với nhà vua, vốn là kẻ có lòng tham không đáy, tên vua ra lệnh bắt cậu bé về kinh đô.

Tên vua này nổi tiếng tham lam, tàn ác nên bị muôn dân oán hận. Mã Lương ghét hắn nên không muốn vẽ. Hắn bắt cậu vẽ con rồng, cậu vẽ con cóc ghẻ. Hắn bắt vẽ phượng hoàng, cậu vẽ con gà trụi lông. Hai con vật xấu xí, bẩn thỉu cứ nhảy nhót quanh tên vua. Hắn nổi trận lôi đình, ra lệnh cho quân lính cướp cây bút thần rồi tống Mã Lương vào ngục tối.

Hắn cầm bút thần tự vẽ. Đầu tiên, hắn vẽ một núi vàng. Không thoả mãn lòng tham, hắn vẽ hết núi này đến núi khác. Vẽ xong, hắn nhìn kĩ thì hoá ra là những tảng đá lớn. Những tảng đá ấy lăn xuống, suýt đè hắn gãy chân.

Không từ bỏ lòng tham, hắn vẽ thỏi vàng, càng vẽ càng lớn, càng dài. Vẽ xong, hắn nhìn lại thì thấy trước mắt không phải là thỏi vàng mà là một con mãng xà khổng lồ, miệng đỏ lòm, há hoác, đang lao bổ đến định nuốt chửng hắn. May mà có đám quan quân xô tới cứu.

Biết không có Mã Lương thì hỏng hết việc, hắn đành thả cậu ra, dùng vàng bạc dụ dỗ và hứa gả công chúa cho. Mã Lương hiểu rõ tâm địa xấu xa của hắn nhưng vẫn vờ đồng ý. Tên vua mừng rỡ, trả lại bút thần cho cậu.

Sợ vẽ núi có nhiều thú dữ, tên vua ra lệnh cho Mã Lương vẽ biển. Chi hai nét bút, biển đã hiện ra trước mặt, xanh thẳm và trong suốt như mặt gương soi. Tên vua ngắm biển rồi hỏi:

Tại sao biển mà lại không có cá?

Mã Lương chấm nhanh vài chấm. Bao nhiêu là cá xuất hiện, đủ hình dáng màu sắc đang bơi lội tung tăng. Tên vua thích thú lắm, vội ra lệnh:

– Vẽ cho ta một chiếc thuyền! Ta muốn ra khơi xem cá!

Trong nháy mắt, Mã Lương đã vẽ xong một chiếc thuyền buồm lớn. Nhà vua, hoàng hậu, hoàng tử, công chúa và các quan đại thần tranh nhau xuống thuyền. Mã Lương đưa thêm vài nét bứt. Gió thổi nhè nhẹ, sóng gợn lăn tăn, thuyền từ từ rời bến.

Thấy thuyền đi quá chậm, tên vua đứng trên mũi thuyền kêu lớn:

– Cho gió to thêm một tí! Cho gió to thêm một tí!

Mã Lương vung tay vẽ thêm vài nét bút đậm. Sóng biển nổi lên, gió mạnh hơn. Những cánh buồm căng phồng, chiếc thuyền lao nhanh vun vút. Cậu bé tồ thêm nhiều nét nữa. Biển động ầm ầm, chiếc thuyền lắc lư, nghiêng ngả. Tên vua sợ hãi, cuống quýt kêu lên:

– Đừng cho gió thổi nữa! Đừng cho gió thổi nữa! .

Mã Lương không thèm đếm xỉa đến những lời nói đó. Cậu tiếp tục vẽ những đường cong lớn. Sóng biển dâng cao, xô vào thuyền hết đợt này đến đợt khác. Tên vua ướt hết quần áo, một tay ôm lấy cột buồm, một tay ra hiệu, gào to bảo Mã Lương dừng bút.

Vờ như không nghe thấy, Mã Lương vẫn tiếp tục vẽ. Gió bão càng to, mây đen kéo đến mù mịt, trời tối đen. Những lớp sóng hung dữ đã nhấn chìm chiếc thuyền xuống biển sâu.

Thế là hết đời tên vua tham lam, hung ác. Việc làm của Mã Lương được ngợi ca và truyền tụng khắp nước. Sau đó, Mã Lương đi đó đi đây, dùng bút thần phục vụ những người nghèo khổ. Cậu bé hoạ sĩ tài ba, đức độ được mọi người yêu mến và cảm phục.

Kể lại câu chuyện Cây bút thần – Mẫu 2

1650226536 171 Bai van mau lop 6 Ke lai cau chuyen Cay

Ngày xưa có một em bé rất thông minh tên em là Mã Lương. Cha mẹ em mất sớm. Em thích học vẽ từ nhỏ nhưng không có tiền để mua bút. Hàng ngày em tập vẽ bằng cách đi kiếm củi, em lấy que vạch xuống đất vẽ những con chim bay trên trời. Lúc cắt cỏ, em nhúng tay xuống nước vẽ con cá con tôm. Khi về nhà, em vẽ mọi đồ đạc lên tường.

Mã Lương học vẽ rất say mê và em tiến bộ rất mau. Em vẽ cái gì cũng giống như thật nhưng chỉ khổ nỗi là không có bút.

Một hôm, nằm mơ em thấy có một ông già râu tóc bạc phơ hiện ra đưa cho em một chiếc bút và nói:

– Đây là bút thần, nó sẽ giúp con nhiều.

Mã Lương vui sướng reo lên.

– Cây bút đẹp quá! Cháu cảm ơn ông, cảm ơn ông!

Mã Lương chưa kịp nói hết lời ông già đã biến mất. Khi tỉnh dậy, em thấy mình đang cầm cây bút thần đó và rất lấy làm lạ.

Mã Lương cầm cây bút vẽ con chim, chim tung cánh hay, vẽ con cá, cá trườn xuống nước. Mã Lương rất thích, rồi em cầm cây hút này đi vẽ cho những người nghèo khó trong làng, nhà nào thiếu cái gì Mã Lương vẽ cho cái đấy.

Chuyện đến lai tên địa chủ. Hắn liền sai người đến bắt Mã Lương về nhà vẽ theo ý hắn. Mã Lương tính tình khảng khái nên không vẽ bất cứ cái gì mà tên nhà giàu độc ác yêu cầu. Hắn tức giận nhốt em vào trong chuồng ngựa. Vài hôm sau, hắn cứ tưởng là Mã Lương chết vì đói và lạnh. Lúc nhìn thì thấy Mã Lương đang ăn bánh và ngồi cạnh lò sưởi, hắn tức quá, bắt bọn đầy tớ đến giết Mã Lương để lấy cây bút thần.

Mười tên đầy tớ xông vào chuồng ngựa thì Mã Lương đã vượt qua tường bằng chiếc thang mà em vẽ. Thoát khỏi nhà tên địa chủ, Mã Lương vẽ một con ngựa và nhảy lên mình ngựa phóng đi. Chẳng bao lâu có tiếng ồn ào ở sau lưng, Mã Lương biết là bọn chúng tới gần, em giương cung bắn vào lên địa chủ và cưỡi ngựa phi thẳng. Sau mấy ngày đêm em dừng lại bên thị trấn nhỏ. Hàng ngày em vẽ tranh để đem bán sống qua ngày nhưng đều cố tình vẽ dở dang. Một hôm khi vẽ một con chim không có mắt, em vô tình đánh rơi giọt mực, mực rơi đúng vào chỗ mắt chim, con chim tung cánh bay. Việc đó làm chấn động đến cả thị trấn, rồi đến tai vua, vua bắt Mã Lương vào cung để vẽ. Mã Lương biết vua là kẻ tham lam nên em không vẽ, vua bảo em vẽ con rồng thì em vẽ con cóc ghẻ, vua bảo em vẽ con phượng thì em vẽ con gà trụi lông, nhà vua tức tối nhốt Mã Lương vào ngục và cướp cây bút thần. Nhà vua vẽ núi vàng song khi xem lại thì không phải là quả núi vàng mà là những tảng đá lớn. Rồi lão lại vẽ tiếp những thỏi vàng. Một viên chưa đủ, hắn còn muốn vẽ một thỏi vàng dài thật là dài, lúc nhìn lại thì không phải là thỏi vàng mà là một con mãng xà đang bò lại phía hắn. May có người đến cứu, nếu không thì nó đã cắn chết nhà vua. Biết nếu không có Mã Lương thì sẽ không làm gì được, vua đành thả Mã Lương ra và hứa sẽ gả công chúa cho. Mã Lương giả vờ đồng ý. Vua trả bút thần cho em vào bào em vẽ biển, biển mênh mông không có sóng. Nhà vua ngắm nhìn rồi bảo:

– Sao biển này không có cá?

Mã Lương chấm vài chấm, biển hiện lên đầy cá khiến vua rất thích thú. Vua bảo Mã Lương vẽ một con thuyền để đi dạo. Có thuyền rồi, vua và các quần thần cùng hoàng hậu, công chúa, thái tử lên thuyền ra khơi.

Thuyền đi quá chậm. Vua đứng trên mũi thuyền kêu lớn: “Cho gió to lên, cho gió to lên!”.

Mã Lương tô thêm vài nét bút đậm. Sóng biển nổi lên. Mã Lương lại tô thêm vài nét sóng nữa, sóng biển nổi lên cuồn cuộn. Biển động, Vua cuống quýt kêu lên:

– Đừng cho gió thổi nữa. Đừng cho gió thổi nữa!

Mã Lương không hề đếm xỉa đến những lời nói đó mà cứ thế vẽ những đường cong lớn. Sóng biển xô vào bờ hết đợt này đến đợt khác.

Vua bị ướt hết quần áo một tay ôm lấy cột buồm một tay ra hiệu gào to: “Mã Lương không vẽ nữa”. Mã Lương vờ như không nghe thấy, cứ tiếp tục vẽ. Gió bão càng to rồi vùi chôn cả thuyền vua vào lớp sóng dữ.

Sau khi vua chết, câu chuyện Mã Lương được truyền khắp nước. Không ai biết là Mã Lương đi đâu. Người ta đồn rằng chàng về nơi thôn dã sống yên bình bên những người nông dân lương thiện.

Kể lại câu chuyện Cây bút thần – Mẫu 3

1650226537 343 Bai van mau lop 6 Ke lai cau chuyen Cay

Ngày xưa có một em bé rất thông minh tên gọi Mã Lương. Em vốn thích học vẽ từ nhỏ nhưng cha mẹ đều mất sớm, nhà nghèo đến nỗi không có cả tiền mà mua bút. Nhưng hàng ngày khi kiếm củi, em lấy que vạch xuống đất vẽ những con chim đang bay trên trời. Lúc cắt cỏ ven sông em lại nhúng tay xuống nước mà vẽ tôm vẽ cá. Về nhà trên bốn bức tường chỗ nào cũng đầy nét vẽ.

Thời gian trôi qua, nhờ chăm chỉ luyện tập Mã Lương tiến bộ rất nhanh. Em vẽ vật gì cũng giống hệt khiến người ta xem tranh mà cứ ngỡ như được nghe chim hót, được xem cá bơi lội tung tăng. Thế nhưng, chiếc bút vẽ vẫn là một niềm khao khát mà Mã Lương chưa có được.

Nhưng một đêm nọ, đang nằm ngủ rất say em chợt nhìn thấy một cụ già râu tóc bạc phơ hiện ra trước mặt, đưa cho em một cây bút và nói:

– Đây là cây bút thần! Con hãy cầm lấy, nó sẽ giúp con được nhiều điều.

Mã Lương nhìn cây bút đẹp quá bèn reo lên sung sướng rồi em cảm ơn ông cụ.

. Tỉnh dậy không ngờ giấc mơ của Mã Lương lại thành hiện thực, chiếc bút vẽ vẫn nằm gọn trong tay. Em liền cất những nét vẽ đầu tiên. Em vẽ cá, cá liền trườn xuống nước, bơi lội tung tăng. Em vẽ chim, chim bỗng vụt lên trời cất vang tiếng hót. Mã Lương vừa thấy bất ngờ lại vừa thấy lạ lẫm vô cùng..

Thế là từ đó, Mã Lương đem cây bút của mình đi vẽ đồ đạc cho tất cả Chưng người nghèo khó trong làng. Tin cậu bé có cây bút thần lợi hại bay tới tai tên địa chủ giàu nhất cả vùng. Hắn liền sai người tới bắt Mã Lương về để vẽ theo ý hắn. Nhưng vốn tính tình khẳng khái, lại rất hiểu bụng dạ tham lam của lũ nhà giàu, em nhất quyết không vẽ cho hắn bất cứ thứ gì. Ức quá! Tên địa chủ bèn nhốt em vào chuồng ngựa vì hắn rằng nếu để cho em đói rét thì không thể nào chống lệnh được. Nào ngờ ở trong chuồng ngựa em vẫn ngồi bên một bếp lửa hồng và ăn bánh ngon lành. Tất cả đều từ cây bút vẽ. Tức quá, tên địa chủ bèn sai người đến giết Mã Lương để cướp bút thần.

Nhưng mấy chục tên đầy tớ vừa hung hăng xông tới thì em đã vọt ra ngoài bằng một chiếc thang vẽ trên tường. Bọn chúng đuổi theo, Mã Lương vẽ ngựa rồi lên ngựa phi nhanh. Nhưng vẫn có tiếng người huyên náo với tiếng gươm khua loáng thoáng sau lưng. Mã Lương bèn lặng lẽ vẽ một chiếc cung rồi giương cung bắn đúng họng tên địa chủ tham lam gian ác.

Đi suốt mấy ngày đêm. Mã Lương quyết định dừng chân ở một thị trấn nho nhỏ, chẳng có việc làm, em đành vẽ tranh đem bán nhưng vì sợ lộ nên các bức tranh đều thiếu nét: chim thì thiếu mỏ, gà thì thiếu chân,… Nhưng một hôm vì ý định vẽ con cò thiếu mắt, em lại để rơi một giọt mực vào đúng chỗ định chừa ra, cứ thế là chú cò xòe cánh bay đi. Chuyện lạ đến tai vua. Vua bèn sai lính đón Mã Lương về kinh đô. Biết bụng dạ của bọn vua quan nhưng vì yếu thế, em đành nghe theo.

Về đến cung, vua bắt em vẽ bao nhiêu thứ nhưng em đều không chịu làm theo, bảo vẽ rồng, em vẽ con cóc ghẻ, bảo vẽ núi vàng em vẽ ngay núi đá,…

Cuối cùng vua đành dụ dỗ gả công chúa cho để bảo em vẽ biển. Em liền giả vờ chấp nhận. Em vẽ biển êm đềm với bao nhiêu loài cá đẹp. Vua thích thú đòi vẽ thuyền, em cũng nghe theo. Rồi vua đòi có gió và sóng biển, Mã Lương bèn điểm thêm vài nét bút. Nhưng rồi em cứ giả bộ không nghe thấy, càng ngày càng đậm to hơn nữa. Biển nổi sóng ầm ầm xô thuyền nghiêng ngả rồi bị gió bão đánh dập nát chìm xuống dưới biển khơi. Tất cả bọn vua quan tham lam gian ác đều chết hết không chừa một tên nào.

Câu chuyện về Mã Lương và bút thần sau đó truyền đi khắp nước nhưng không ai biết cậu đi đâu, có người bảo cậu về quê nhưng người khác lại nói cậu đi khắp nơi để vẽ cho những người nghèo khổ.

Kể lại câu chuyện Cây bút thần – Mẫu 4

Trong chương trình Văn học lớp 6, chúng tôi được học một câu truyện cổ tích Trung Quốc. Câu chuyện kể về chú bé tên là Mã Lương có tài vẽ rất đẹp. Cùng với cây bút thần chú đã giúp dân làng xây dựng cuộc sống.

Mã Lương thích vẽ và vẽ rất đẹp nhưng lại mồ côi cha mẹ từ sớm. Cuộc sống vất vả, thiếu thốn nên không có tiền mua giấy và bút vẽ. Những lúc rảnh rỗi, em lại lấy que vẽ xuống đất, vẽ trên đá. Thậm chí, em vẽ kín cả những bức tường ở nhà. Càng ngày em vẽ càng đẹp, trông giống như thật. Em khao khát có được một chiếc bút lông. Một đêm em nằm mơ thấy có một vị tiên hiện ra, tặng cho em cây bút. Tỉnh dậy em thấy trên tay mình đang nắm chặt cây bút tiên ông cho. Em vui lắm. Có bút, em vẽ ngay một con chim. Bức vẽ vừa hoàn thành, chim cất cánh bay lên từ trang giấy. Mã Lương biết là mình có bút thần. Ngay lập tức, em vẽ ra đồ vật cần thiết giúp mọi người trong làng.

Việc em có bút thần bay đến tai một tên địa chủ, hắn lập tức cho người bắt em. Hắn dỗ dành em, bảo em vẽ những thứ hắn yêu cầu. Nhưng em nhất định không chịu vẽ. Tức giận, hắn nhốt em vào chuồng ngựa, không cho ăn. Hắn nghĩ em đã chết đói. Nhưng Mã lương đã vẽ ra lò sưởi, vẽ bánh nướng để ăn và cả cái thang để trốn. Tên địa chủ cho người xông vào định giết em, cướp lấy cây bút thần nhưng Mã Lương đã trốn mất, chỉ còn chiếc thang và bức tường đổ vỡ. Địa chủ leo lên thang đuổi theo Mã Lương. Qua được ba bậc, hắn ngã nhào, chiếc thang biến mất. Hắn cho đầy tớ đuổi theo. Mã Lương ngồi trên ngựa, vẽ cung tên bắn trúng họng tên địa chủ, hắn ngã nhào xuống đất.

Mã Lương phi ngựa suốt mấy ngày đêm, em dừng lại ở một thị trấn nhỏ. Mọi người ở đây không biết em là ai. Em vẽ tranh để bán nhưng bao giờ trong tranh cũng thiếu một chi tiết. Một lần do bất cẩn, em làm rớt một giọt mực vào con cò trắng thiếu mắt, cò cất cánh bay. Tin đồn bay đến tại tên vua gian ác và tham lam. Vua cho lính bắt em, vua bắt em vẽ rồng, em liền vẽ một con cóc ghẻ; vua bắt vẽ phượng hoàng em vẽ gà trụi lông. Hai con vật xấu xí đó cứ nhảy nhót khắp nơi trong cung khiến vua vô cùng tức giận. Hắn cho giam em vào ngục, cướp lấy bút thần và hí hửng mang ra vẽ nhưng cây bút không vẽ theo ý muốn của vua. Vua vẽ núi vàng nhưng chẳng thấy vàng đâu, chỉ thấy núi đá, những viên đá lăn từ trên xuống suýt chút nữa đè bẹp vua. Nhưng tên vua tham lam không hề dừng lại, hắn lại vẽ thỏi vàng. Lần này, những thỏi vàng biến thành con mãng xà dài, miệng đỏ lòm, tiến về phía hắn. Nếu không có quần thần, chắc hắn đã bỏ mạng.

Hai lần suýt chết khiến hắn tỉnh ngộ. Hắn biết, nếu không có Mã Lương, hắn sẽ không làm được gì cả mặc dù có bút thần. Hắn dỗ dành và hứa gả công chúa cho em. Cuối cùng, Mã Lương đồng ý. Hắn vui mừng bảo em vẽ biển. Mã Lương vung bút, biển xanh dịu dàng hiện ra, Mã Lương vẽ thêm cá, tôm; vua muốn dạo chơi, Mã Lương vẽ thuyền. Vua muốn gió thổi đưa thuyền đi nhanh, Mã Lương đưa nét bút, gió nhè nhẹ thổi. Vua thích quá, hô lên: “Cho gió thêm! Cho gió thêm!” Mã Lương tô thêm vài nét bút, gió nổi lên dữ dội, thuyền bị chao đảo. Vua sợ hãi thét lên: “Dừng lại, dừng lại ngay”. Nhưng Mã Lương lại đưa thêm nhiều nét bút, sóng biển nổi lên dữ dội, bão tố kéo đến, mây đen kịt trời. Sóng lớn làm lật thuyền, vua chết.

Câu chuyện Mã Lương giết được tên vua độc ác đã được truyền tụng khắp nơi. Nhưng không ai biết sau đó Mã Lương đi đâu. Có người nói Mã Lương trở về quê cũ. Nhưng cũng có người bảo Mã Lương đi khắp nơi để cứu giúp những người nghèo khổ.

5/5 - (815 votes)
Xem Thêm:   Hoạt động trải nghiệm 6: Thầy cô với chúng em